CỰU HỌC SINH KHÓA 76

Xin mời các bạn cựu học sinh K76 (1969-1976) viết bài và gửi ảnh.
Xin vui lòng gửi về e-Mail: cuuhocsinhk76@gmail.com

Thứ Năm, 21 tháng 11, 2013

TRANG THƠ LƯU PHÚC

VỀ TUY HÒA

Về Tuy Hòa
                 nghe dư hương thời mới lớn
Ngoài kia sóng gợn, Thu trôi
Em lâu quá chưa về thăm chốn cũ
Ta miên man từ độ bước qua đời...

Góc Duy Tân rẽ cà phê PHƯỢNG
Lá vẫn bay, mây bàng bạc nửa trời
Aó trắng chiều xưa đỏng đảnh
Chập chờn còn mãi không thôi

Có thể
       bây giờ em đang ở nửa bên kia trái đất,
Hay nơi nào trên nước Việt ( xa xôi )
Xin một lần ghé về ký ức
Tình đầu còn ngọt bờ môi

Tuy hòa bây giờ khác thuở em và tôi
Đi qua lối xưa thấy mình ngờ ngợ
Ngày mới tưng bừng phố chợ
Nhớ nhịp leng keng xe ngựa năm nào

Tôi thả hồn tìm lại vì sao
Đêm xưa ta gởi niềm mơ ước
Tình bay sau làn khói thuốc
Tuy hòa ơi !
                  Người ơi !
                               Nỗi nhớ dâng trào !

                                         

MỘT THOÁNG TUY HÒA

Mưa giăng qua tháp cổ
Cánh nhạn về lưa thưa
Ta lang thang lối xưa
Năm tháng cũ chợt về
Nối tình Xuân còn lại
Người đi còn đi mãi
Ta nghe đời gõ nhịp
Con sóng mãi thương bờ
Còi tàu đi và đến
Ráng đỏ cuối trời quê
Đã mấy năm rồi nhỉ
Từ buổi sân trường - Hè
Quay mặt lau nước mắt
Mai ta " Người nhà quê"
Em đi về nơi nớ
Vui với phía bên tê
Ta bên ni khắc khoải
Con cuốc gọi đêm Hè
Trăm năm đời vẫn thế
Sáng Tuy hòa nắng rọi
Trưa Tuy hòa gió reo
Đêm Tuy hòa sóng vỗ
Ai có còn mang theo

HÌNH NHƯ NẶNG CÁNH CHIM DI

   Con  nước sông Tiền thong thả về khơi
   Ta lãng đãng gót mòn dong ruổi
   Cuộc rượu gặp nhau mừng quen biết mới
   Chào bạn , chào em ... chào phố hiền hoà

   Đêm trăng gầy ai hát đong đưa
   Khúc cải lương mềm lòng lữ khách

   Người nghệ sĩ đã về cõi khuất
   Mà dư âm còn mãi chưa mờ
   Dâng trọn đời mình cho nghệ thuật thăng hoa
   " Bà Năm Sa Đéc"
   Tên người như tên đất

   Về Nha Mân ,ta tìm dấu tích
   Người cung vua ở lại giữa đường *
   Phận má hồng - Kiếp thuyền quyên
   Ca dao quê hương trăm năm còn lại
      " Gà nào hay bằng gà Cao Lãnh
   Gái nào bảnh bằng gái Nha Mân" *

   Ngồi bên em nhạt nắng chiều Xuân
   Con nước lớn theo tiếng kêu bìm bịp
   Từ gặp em ta thấy đời thêm đẹp
   Cánh chim di... như chớm thấy đất lành

NẪU

Nếu ngày xưa tôi dạn như bây giờ
Thì có lẽ NẪU không về với NẪU
Và hồn tôi không lạc vào hư ảo
Mà sẽ là bóng mát của đời nhau

Dẫu đi qua tròn cuộc bể dâu
Ký ức xanh vẫn còn xanh mãi
Bởi tình đầu ngây thơ vụng dại
Nên trăm năm còn lại trinh nguyên

Tôi yêu NẪU
NẪU yêu tôi
Như Adam yêu Eva buổi hồng hoang
Khi chưa ăn trái cấm

Môt đời đi qua
Một chiều hoài niệm
Nghe bước NẪU về trên phiến Thu phai
                                             
BA LĂM NĂM

Ba lăm năm

Một ngày Xuân

Cụng ly, tìm ngày xưa trong mắt

Đi ngược thời gian về thời đẹp nhất

Nửa đời trôi qua như mới ngày nào


Gặp lại nhau


Vẫn cứ gọi mày, vẫn cứ xưng tao

Vẫn cứ lanh chanh … như thời để chởm

Kể chuyện ngày xưa rí ra rí rởm

Có thằng cup cour vô rạp cine

Có thằng si tình thả bước lê thê

Đêm về làm thơ, mai không dám gởi

“ Giữa giờ chơi mang đến lại mang về”


Tuổi học trò đẹp tựa bài thơ

Bước vào đời bỗng thấy “ đời có số”

Đành rằng chung trường, chung lớp

Có người nhảy ra một bước sự nghiệp thênh thang

Có người tóc diểm màu sương vẫn lay hoay

cơm áo


Thôi !

Gác chuyện đời thường , còn nhớ nhau là quí

“ Tri túc, tri nhàn” coi vậy mà hay

Đời đã xế rồi, tay nắm bàn tay

Gởi lại trong nhau “ gừng cay muối mặn”




NÓI CHUYỆN QUÊ HƯƠNG GIỮA XỨ NGƯỜI


Đêm phương Nam, em gọi anh
Quê mình có bão
Anh nói : Quê mình là xứ bão
Miền Trung mà !
Người quê mình có sức sống bằng hai
 
Đêm phương Nam, em gọi anh
Quê mình hạn hán
Anh nói : Quê mình là cái nôi  của gió và nắng
Thời tiết bây giờ thay đổi khác xưa
Thương dân quê
Ruộng vườn thấm bao trăn trở
Được mùa mất giá
Được giá mất mùa
Hồi hộp nắng mưa
 

Anh ơi ! Đêm nay thơ Xuân ngoài ấy
Anh nói : Quê mình nhiều sông lắm núi
Sông núi cùng người phát tích văn chương
Dẫu đời thường một nắng hai sương 
Mà lòng vẫn đa sầu đa cảm
 
Bằng tất cả tự tin và cần mẫn
Người quê mình luôn khát vọng vươn lên
Bằng tâm tính đa sầu đa cảm
Người quê mình giàu bạn, giàu thơ




THA HƯƠNG NGỘ ĐỒNG MÔN

Tôi lang thang đi giữa Sài Gòn
Gặp lại bạn thời logo Nguyễn Huệ
Bên ly cafe chia nhau niềm nhớ
Nhớ quê,nhớ phố,nhớ tên đường...

Nhớ thuở đầu xanh cùng lớp chung trường
Giờ tan học áo bay pha màu nắng
Cái tuổi học trò đi qua thời chiến
Hơn kém nhau năm ba tuổi là thường
Kỷ niệm đầu đời cứ mãi vấn vương
Ranh giới mong manh " non tình nhân già tình bạn"
Giỏi toán, giỏi văn tỏ tình thì vụng
Lần lựa hoài hè đến, tiếc quá đi thôi

Đường về tương lai mỗi kẻ một nơi
Nhánh sông đời chảy sâu vào ký ức
Chiều Saigon giữa dòng người xuôi ngược
Tạm biệt nhau sau đuôi mắt học trò
                                                 
                                                      

                                                   





TRANG THƠ NGUYỄN HUY VI

NGUYỄN HUY VỊ  

  Viết tặng sinh viên ngành CĐSP Mỹ thuật ngày ra trường  


Em không là ca sỹ để cho đời si mê
Em không là nhạc sỹ vấn vương khúc tơ tình
Em gieo những nốt nhạc xinh
Duyên duyên dáng dáng bình minh cuộc đời...

Anh không là họa sỹ
Vẽ được tình mỹ nhân
Anh không là nghệ nhân
Tạc thời gian chơi vơi...

Hươ tay mấy nét khơi dòng
Vẽ cô giáo nhạc mắt trong ân tình



tặng các bạn K76 bài thơ viết năm anh em chúng ta 50 tuổi (2007)

Ngũ Thập Tri Thiên Mệnh
Năm mươi tuổi – Tuổi đời : Tri thiên mệnh !
Cuộc hành trình ta rong ruổi trường chinh
Mỗi bước đi, đâu chỉ có một mình
Bên đồng đội, anh em vững chí.
                   ***
“Tri” là  gì?
Tri là biết cuộc đời luôn rộng mở
Rất thênh thang, mà gian khó không lường;
Mới thấy đó, nhưng đâu còn ở đó
Chút miên man, bất giác vô thường!?
          ***
“Thiên” là gì ?
Thiên là trời; ban hoạ, phúc trần gian.
Giấc mộng thiên san; Cánh bướm hồng trần
Kiếp nhân sinh không chấp nhận phân vân;
Hoạ hay phúc; là anh hùng phải chọn!
          ***
“Mệnh” là gì ?
Mệnh là mạng trời riêng phú cho ta.
Dẫu khổ, vui, cứ hát khúc hoà ca,
Lòng nhân ái, từ tâm người quân tử.
Năm mươi tuổi- tuổi đời TRI THIÊN MỆNH.



Cảm tác thơ nhân Ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11-2011


Bài 1 : Nhớ ơn Thầy
(Hoạ bài thơ “Viếng thăm Thầy” của Lê Văn Học)
 Kính tặng Thầy Nguyễn Đảm
Cựu giáo viên Trường Trung Học Tổng hợp Nguyễn Huệ Tuy Hoà


Tôi nhớ ngày xưa đã học Thầy;
Minh sư thụ giáo quả thật may !
Khả tích tư duy dày trí tuệ,
Vi phân tồn tại ngộ rồng mây .
Công ơn khải đạo đường học nghiệp,
Nghĩa cử thâm sâu cuộc vui vầy .
Trọng đời tâm đức, lương sư phụ;
Cúc tửu dâng Thầy điền tuế say !
                                



Bài 2: Xướng - Họa thơ

Xướng: Vịnh Trường Nguyễn Huệ 55 tuổi
                                       Yên Lĩnh- Nguyễn Đảm

Nguyễn Huệ học đường tự khởi lai
Rồng mây cửa Võ lắm anh tài !
Kinh luân thao lược đâu chùn bước
Khoa học, văn chương há nhượng ai !
Tâm mỹ vẫn luôn gìn chẳng đổi,
Tình thâm hằng mãi nhớ không phai !
Ngôi trường, điểm tựa trong tâm thức
Của vạn môn sinh chốn vũ đài …


Họa: Vịnh Trường Nguyễn Huệ 55 tuổi
                                      Nguyễn Huy Vị

Ngũ thập ngũ niên; định tương lai !
Vinh danh Nguyễn Huệ đúc anh tài.
Bồ luân nghênh tiếp muôn hiền sĩ;
Hạo khí hồi loan được những ai ?!
Ân sư, tạc dạ lưu tâm tưởng;
Nghĩa sĩ, lòng son chẳng nhạt phai !
Viễn kiến, vững tin nền học hiệu

Hy vọng, ngày mai thượng kỳ đài !


Thơ họa mùa Xuân 
 Nguyễn Huy Vị

Giáp Ngọ trùng phùng Ngựa khứ lai
Sáu mươi năm trước nghĩ rất dài
Xoay lưng bóng Ngựa tràn qua cửa
Thấp thoáng Hồng hoa tựa Trúc mai



                   

          

TRANG THƠ ĐẶNG TẤN PHÚ

    em mặc áo màu gì ? 

      Gặp lại nhau, em mặc áo màu gì ?

      Áo màu vàng, em lại sợ chia ly             

      Áo màu trắng, anh sợ mình không xứng ..

      Chẳng phải người dưng sao còn lạ lạ:
      Như tình cờ, như tin nhắn mong manh, 
      Điện thoại gọi có lúc không, lúc có...

      Trời Sài gòn chang chang nắng đỏ     
      Anh một mình lại mơ đến màu xanh
      Áo em xanh và màu xanh của biển,
      Được cầm tay em, được về phố biển.
      Được cùng đi, đi về phía trời xa...
      Nơi ấy trắng hoa lau nở sớm giục vào hè
      Có phượng đỏ, có mai vàng xuân muộn...

      Em chẳng phải ngập ngừng... áo vàng hay áo tím 
      Bỡi màu áo nào anh cũng nhận ra em.
                                                             
                                                            
                                            
                                     MÙA XUÂN NHỎ
Đưa em đi chợ hoa ngày Tết
Đỏ hồng, vàng cúc, tím phong lan
Lạc giữa một rừng hoa khoe sắc
Lớn bé hoa gì em cũng quen ...

Mắt cười, miệng hỏi, tay nâng nhẹ
Hoa của người, tôi ngỡ của em !
Bên hoa em cứ như say rượu
Em cười bằng mắt, thở bằng tay...

Nắng xuân trải phớt hồng trên má
Đôi mắt cười chứa đủ cả màu hoa
Hương hoa ướp đẫm trong mái tóc
Áo cũng tươi màu hoa, nắng xuân...

Sau xe rúc rích em cười nói
Tôi chẳng hiểu gì, cũng thấy vui
Một mùa xuân nhỏ tôi đang chở
Đi giữa dòng người hối hả xuân...


Chol Chnăm Thmây  

Rồi em : Tóc xỏa môi cười
Mắt đen lúng liếng mắt cười hoang sơ...
Chân giữ nhịp tay đong đưa
Bàn chân trần nhỏ bước đùa cùng trăng
Ôi!  Chol -  Chnăm - Thmây - Sóc Trăng...

Em giờ bao tuổi, mừng tuổi mới ?
Tôi nhớ năm nào ... khoảng mười lăm!
Cũng cười cũng bước theo nhịp trống
Lóng ngóng chân trần, trăng tháng ba
Đôi mắt long lanh nhìn kẻ lạ
Cũng đủ hớp hồn khách phương xa...
                                   
Long lanh đôi mắt sâu thăm thẳm,
Quá khứ nào về từ ngàn năm  ?
Đôi mắt cười rất lạ:
Thuở hồng hoang xa xưa?
.....

Ta về 
       ...đôi mắt người đưa tiễn
Trăng trát vàng đường hẻm vắng tanh
Một màu vàng rực trong ký ức:
Mắt long lanh hay sương long lanh ?
                                                  mùa trăng tháng 3AL




                                tôi dối  ai ?

                                           Mi ngang che     mắt đa tình
                                           Sông hờ hững chảy in hình mi cong
                                           Núi cũng cũ cõng trên mình tháp cũ
                                           Thản nhiên nhìn     mưa trên sông...
                       
                                           Đò ai mất bến nằm phơi đáy ?
                                           Chân bước ngập ngừng qua lối xưa
                                           Ráng chiều, tháp cũ như thoa phấn 
                                           Gợi nhớ thương người tóc ngắn cài hoa

                                           Nhớ ngày ai lén thoa lên má
                                           Tôi ngỡ nắng chiều lén hôn lên
                                           Nhớ ngày người khóc khi đưa tiễn
                                           Tôi nói dối nhiều, em...cũng tin !

                                           Người xa thư cũ năm ba cánh
                                           Vội lạc bên lề, chuyện áo cơm !
                                           Người xa quặn thắt lòng tự hỏi:
                                           Tôi dối mình hay tôi dối em ?

                                           Ngày mai mưa bụi còn rơi nữa ? 
                                           Gợi nhớ, em về thăm phố xưa ?
                                           Gặp lại: em mừng - hờn dỗi - trách ?
                                           Em còn thương kẻ nỡ dối em ?


SAO LỤC THƠ HỌC TRÒ 40 NĂM TRƯỚC
Áo đỏ
                  Riêng tặng Chánh Luân Quát

Theo người áo đỏ sang sông
Khách thưa, sông vắng, người không...ới đò !
Ngập ngừng... áo đỏ đưa tay với
Ngắt cánh hoa gì ngậm khóe môi ?
Cuối Giêng hái lộc, e hơi muộn !
Lộc của người hay lộc của tôi
Lâm râm cầu khấn : đò đừng đến,
Mưa bụi rơi nhiều để xin chung
Chiếc dù be bé che...chắc đủ! 
Một bóng, hai người dưới mưa xuân...


Ngôi trường Tháng hai

Tháng hai vương chút nắng hồng
Trường tôi e ấp gió lồng lá xanh
Những chiều lá rụng đầy sân
Bỡi cơn gió nhẹ cuối đông vật vờ
Nhìn người tôi biết mộng mơ
Biết xao xuyến bỡi hồn thơ dạt dào...

    Bây giờ mây trắng trên cao
    Tháng hai lá mới thay vào lộc non
    Lối xưa dáng ấy vẫn còn
    Vẫn bờ tóc ngắn vẫn tròn mắt mơ...
    Nơi đây tôi vẫn còn chờ 
    Vẫn triền miên nhớ, giấc mơ ngày nào

Bóng nghiêng loang gốc phượng hồng
Hồn nghiêng theo nhịp nắng hồng tháng hai...
                                     Trích 2 bài trong  Giai phẩm Xuân lớp 10B2 ( 1973-1974)
                                               

                                          

TRANG THƠ ĐOÀN PHIN

HOA CÓ NGHĨA GÌ 
Anh cầm bó hoa
                         Em trầm trồ khen đẹp
                         Ta hững hờ em nào có biết
                         Mặt em hồng hoa có nghĩa gì đâu 
                                                                              13.11.2012 Đoàn Phin





CHÔN EM

Ta đã chôn em

Trong cõi vô thường

Ta đã chôn em

Một đời thương nhớ!

Ta đã chôn em

Mà nào tẩm liệm

Ta đã chôn em

Sâu thẳm đáy tim!

                                                                   23-11-2012 
                                           

TRANG THƠ PHẠM PHÚ

ÁP THẤP VỀ

Áp thấp về
Nhìn mưa nặng hạt, nhớ cơm dẻo - cá rô kho lá gừng
Em vắt cho anh từng vắt ươn ướt bụi mưa thêm nén chặt
Hai đứa ngấu nghiến như đã chưa từng…!
Mưa vẫn nặng hạt, cơm dẻo - cá rô kho lá gừng, xin đừng bỏ nhau
………………………
Gió đông bắc lại về.
Sợ phênh nhà trước ngõ mong manh
Mà vắng bóng người cột dằng che chở.
Đêm mưa, gió lùa “Nàng thơ” ơi xa vắng!



        TA - EM - BIỂN

Ta, Em và Biển
Biển vắng Em, giận dữ, gầm gừ.
Ta vuốt ve, Biển đỏng đảnh dỗi hờn.
Ta có làm gì đâu mà Biển giận?
Chỉ muộn phiền - bất lực ta ơi!
Không giữ Em bên Biển bên mình.
Em theo với nghìn trùng cách biệt…
Biết bao giờ Em về với Biển !!!
 Cùng bên Ta, Biển vỗ sóng tự tình.

                            GHÉT

 Ghét Sài Gòn, ghét cơn mưa dai dẳng
Ghét đông người, ghét lối cũ đi qua.
Biết làm gì khi hừng đông réo gọi,
Ghét bước chân Ta quấn quít bên Người.
Cứ như thế! Ta không còn chịu đựng.
Phải về thôi dù nỗi nhớ xót xa.
Con hẻm vắng, thôi đưa tình lỡ hẹn
Vẫy tay chào một lần cuối tình ơi!
Có tiếc nuối cũng đành thôi tâm tưởng,
Ta quay về về với thuở hồng hoang.
Thôi người nhé ! xin chớ đừng bịn rịn,
Chỉ nhận lời: “Chúc thượng lộ bình an” 

KHÔNG ĐỀ
Em như chim én chao bay mất - Nỗi
Còn lại mình Ta giữa biển mưa - Buồn
Nẻo về hun hút chân rịu rã - Ngẩn


Đâu phải gió Đông mà tái tê - Ngơ