CỰU HỌC SINH KHÓA 76

Xin mời các bạn cựu học sinh K76 (1969-1976) viết bài và gửi ảnh.
Xin vui lòng gửi về e-Mail: cuuhocsinhk76@gmail.com

Thứ Năm, 21 tháng 11, 2013

TRANG THƠ ĐẶNG TẤN PHÚ

    em mặc áo màu gì ? 

      Gặp lại nhau, em mặc áo màu gì ?

      Áo màu vàng, em lại sợ chia ly             

      Áo màu trắng, anh sợ mình không xứng ..

      Chẳng phải người dưng sao còn lạ lạ:
      Như tình cờ, như tin nhắn mong manh, 
      Điện thoại gọi có lúc không, lúc có...

      Trời Sài gòn chang chang nắng đỏ     
      Anh một mình lại mơ đến màu xanh
      Áo em xanh và màu xanh của biển,
      Được cầm tay em, được về phố biển.
      Được cùng đi, đi về phía trời xa...
      Nơi ấy trắng hoa lau nở sớm giục vào hè
      Có phượng đỏ, có mai vàng xuân muộn...

      Em chẳng phải ngập ngừng... áo vàng hay áo tím 
      Bỡi màu áo nào anh cũng nhận ra em.
                                                             
                                                            
                                            
                                     MÙA XUÂN NHỎ
Đưa em đi chợ hoa ngày Tết
Đỏ hồng, vàng cúc, tím phong lan
Lạc giữa một rừng hoa khoe sắc
Lớn bé hoa gì em cũng quen ...

Mắt cười, miệng hỏi, tay nâng nhẹ
Hoa của người, tôi ngỡ của em !
Bên hoa em cứ như say rượu
Em cười bằng mắt, thở bằng tay...

Nắng xuân trải phớt hồng trên má
Đôi mắt cười chứa đủ cả màu hoa
Hương hoa ướp đẫm trong mái tóc
Áo cũng tươi màu hoa, nắng xuân...

Sau xe rúc rích em cười nói
Tôi chẳng hiểu gì, cũng thấy vui
Một mùa xuân nhỏ tôi đang chở
Đi giữa dòng người hối hả xuân...


Chol Chnăm Thmây  

Rồi em : Tóc xỏa môi cười
Mắt đen lúng liếng mắt cười hoang sơ...
Chân giữ nhịp tay đong đưa
Bàn chân trần nhỏ bước đùa cùng trăng
Ôi!  Chol -  Chnăm - Thmây - Sóc Trăng...

Em giờ bao tuổi, mừng tuổi mới ?
Tôi nhớ năm nào ... khoảng mười lăm!
Cũng cười cũng bước theo nhịp trống
Lóng ngóng chân trần, trăng tháng ba
Đôi mắt long lanh nhìn kẻ lạ
Cũng đủ hớp hồn khách phương xa...
                                   
Long lanh đôi mắt sâu thăm thẳm,
Quá khứ nào về từ ngàn năm  ?
Đôi mắt cười rất lạ:
Thuở hồng hoang xa xưa?
.....

Ta về 
       ...đôi mắt người đưa tiễn
Trăng trát vàng đường hẻm vắng tanh
Một màu vàng rực trong ký ức:
Mắt long lanh hay sương long lanh ?
                                                  mùa trăng tháng 3AL




                                tôi dối  ai ?

                                           Mi ngang che     mắt đa tình
                                           Sông hờ hững chảy in hình mi cong
                                           Núi cũng cũ cõng trên mình tháp cũ
                                           Thản nhiên nhìn     mưa trên sông...
                       
                                           Đò ai mất bến nằm phơi đáy ?
                                           Chân bước ngập ngừng qua lối xưa
                                           Ráng chiều, tháp cũ như thoa phấn 
                                           Gợi nhớ thương người tóc ngắn cài hoa

                                           Nhớ ngày ai lén thoa lên má
                                           Tôi ngỡ nắng chiều lén hôn lên
                                           Nhớ ngày người khóc khi đưa tiễn
                                           Tôi nói dối nhiều, em...cũng tin !

                                           Người xa thư cũ năm ba cánh
                                           Vội lạc bên lề, chuyện áo cơm !
                                           Người xa quặn thắt lòng tự hỏi:
                                           Tôi dối mình hay tôi dối em ?

                                           Ngày mai mưa bụi còn rơi nữa ? 
                                           Gợi nhớ, em về thăm phố xưa ?
                                           Gặp lại: em mừng - hờn dỗi - trách ?
                                           Em còn thương kẻ nỡ dối em ?


SAO LỤC THƠ HỌC TRÒ 40 NĂM TRƯỚC
Áo đỏ
                  Riêng tặng Chánh Luân Quát

Theo người áo đỏ sang sông
Khách thưa, sông vắng, người không...ới đò !
Ngập ngừng... áo đỏ đưa tay với
Ngắt cánh hoa gì ngậm khóe môi ?
Cuối Giêng hái lộc, e hơi muộn !
Lộc của người hay lộc của tôi
Lâm râm cầu khấn : đò đừng đến,
Mưa bụi rơi nhiều để xin chung
Chiếc dù be bé che...chắc đủ! 
Một bóng, hai người dưới mưa xuân...


Ngôi trường Tháng hai

Tháng hai vương chút nắng hồng
Trường tôi e ấp gió lồng lá xanh
Những chiều lá rụng đầy sân
Bỡi cơn gió nhẹ cuối đông vật vờ
Nhìn người tôi biết mộng mơ
Biết xao xuyến bỡi hồn thơ dạt dào...

    Bây giờ mây trắng trên cao
    Tháng hai lá mới thay vào lộc non
    Lối xưa dáng ấy vẫn còn
    Vẫn bờ tóc ngắn vẫn tròn mắt mơ...
    Nơi đây tôi vẫn còn chờ 
    Vẫn triền miên nhớ, giấc mơ ngày nào

Bóng nghiêng loang gốc phượng hồng
Hồn nghiêng theo nhịp nắng hồng tháng hai...
                                     Trích 2 bài trong  Giai phẩm Xuân lớp 10B2 ( 1973-1974)
                                               

                                          

TRANG THƠ ĐOÀN PHIN

HOA CÓ NGHĨA GÌ 
Anh cầm bó hoa
                         Em trầm trồ khen đẹp
                         Ta hững hờ em nào có biết
                         Mặt em hồng hoa có nghĩa gì đâu 
                                                                              13.11.2012 Đoàn Phin





CHÔN EM

Ta đã chôn em

Trong cõi vô thường

Ta đã chôn em

Một đời thương nhớ!

Ta đã chôn em

Mà nào tẩm liệm

Ta đã chôn em

Sâu thẳm đáy tim!

                                                                   23-11-2012 
                                           

TRANG THƠ PHẠM PHÚ

ÁP THẤP VỀ

Áp thấp về
Nhìn mưa nặng hạt, nhớ cơm dẻo - cá rô kho lá gừng
Em vắt cho anh từng vắt ươn ướt bụi mưa thêm nén chặt
Hai đứa ngấu nghiến như đã chưa từng…!
Mưa vẫn nặng hạt, cơm dẻo - cá rô kho lá gừng, xin đừng bỏ nhau
………………………
Gió đông bắc lại về.
Sợ phênh nhà trước ngõ mong manh
Mà vắng bóng người cột dằng che chở.
Đêm mưa, gió lùa “Nàng thơ” ơi xa vắng!



        TA - EM - BIỂN

Ta, Em và Biển
Biển vắng Em, giận dữ, gầm gừ.
Ta vuốt ve, Biển đỏng đảnh dỗi hờn.
Ta có làm gì đâu mà Biển giận?
Chỉ muộn phiền - bất lực ta ơi!
Không giữ Em bên Biển bên mình.
Em theo với nghìn trùng cách biệt…
Biết bao giờ Em về với Biển !!!
 Cùng bên Ta, Biển vỗ sóng tự tình.

                            GHÉT

 Ghét Sài Gòn, ghét cơn mưa dai dẳng
Ghét đông người, ghét lối cũ đi qua.
Biết làm gì khi hừng đông réo gọi,
Ghét bước chân Ta quấn quít bên Người.
Cứ như thế! Ta không còn chịu đựng.
Phải về thôi dù nỗi nhớ xót xa.
Con hẻm vắng, thôi đưa tình lỡ hẹn
Vẫy tay chào một lần cuối tình ơi!
Có tiếc nuối cũng đành thôi tâm tưởng,
Ta quay về về với thuở hồng hoang.
Thôi người nhé ! xin chớ đừng bịn rịn,
Chỉ nhận lời: “Chúc thượng lộ bình an” 

KHÔNG ĐỀ
Em như chim én chao bay mất - Nỗi
Còn lại mình Ta giữa biển mưa - Buồn
Nẻo về hun hút chân rịu rã - Ngẩn


Đâu phải gió Đông mà tái tê - Ngơ

KHOẢNG CÁCH - Truyện ngắn Lưu Phúc

KHOẢNG CÁCH



“… Máy bay trực thăng lên cao dần, làng xóm nhỏ lại, tôi cố nhoài người ra khung cửa nhìn lại phía sau con tàu lưu luyến hình ảnh quê hương mình cho đến khi khuất hút. Quê tôi, thung lũng được chia đôi bởi dòng sông Ba, một bên là làng Dinh điền- bờ quê, một bên là huyện lỵ- bờ phố…

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .



… Tiếng đông cơ diezein văng vẳng đều đều của nhà máy đèn Tuy Hòa, tiếng gió bấc từ Ninh tịnh thổi vào, tiếng còi tàu từ sân ga, tiếng leng keng xe ngựa ra vào chợ… tạo thành một giai điệu “ Mùa Đông Tuy Hòa” sao mà buồn quá. Tôi không thể ngồi hơn nữa trên gác trọ với bài vở, có học cũng không vô, nghỉ thôi, đến nhà Phượng, vì chỉ trong mắt Phượng tôi mới tìm thấy khung trời của mình…”



       Những trang nhật ký học trò bốn mươi năm qua ghi lại phần nào bức tranh thành phố Tuy Hòa đầu những năm bảy mươi của thế kỷ trước, là khung trời của tình yêu tuổi học trò đã theo tôi đi nhiều nơi qua bao lần thay nhà đổi chỗ, có lẽ nó là biểu tượng tình yêu đầu đời còn sót lại của cậu con trai thời mới lớn, mới bước những bước chân đầu tiên vào vườn địa đàng nên lần nào đọc lại cũng thấy hấp dẫn

       Ngày ấy quê tôi bị chiến tranh cô lập với các nơi, dù chỉ cách tỉnh lỵ năm mươi cây số nhưng đó là một ốc đảo, một thung lũng của lính, một xã hội có nhiều đặc thù. muốn về thành phố đi các nơi chỉ duy nhất là quá giang máy bay quân sự, nhưng để có được chuyến đi phải chờ chực hàng tuần lễ, thanh niên về phố học chỉ đếm đầu ngón tay. Tuổi học trò của tôi nằm trọn trong cuộc chiến, thiếu thầy cô, thiếu sách giáo khoa nên khi bước vào bậc trung học Cha tôi tìm cách gởi về thành phố cho dù gia đình phải thắt lưng, buộc bụng, mặc dù ở đây có trường trung học tỉnh hạt dành cho học trò các quận.

       Những ngày đầu mới về thành phố tôi ngơ ngác và lạ lẫm đủ điều, trước khi đi Cha Mẹ đã chỉ nhiều điều cần thiết nhưng tôi vẫn không tài nào thích nghi tức thời được, một thế giới sang trọng, phồn hoa và con người nữa, họ nhanh nhẹn và văn minh hơn. Rồi đến buổi học đầu tiên, lạ trường, lạ thầy cô, lạ bạn bè … nhưng vẫn mừng vì thấy đời mình được nâng lên một bậc so với các bạn còn học ở quê nhà, giờ ra chơi tôi thường một mình tìm ghế đá yên tĩnh để ngắm những tán phượng già tạo thành vùng bóng mát rộng lớn như một ô dù khổng lồ che cho mấy trăm bướm trắng tung tăng trong sân trường, hình ảnh một ngôi trường lâu đời, bề thế và đội ngũ thầy cô đầy đủ, sang trọng… cái thế giới học trò mà các trường quận không thể nào có được . Thế hệ chúng tôi ở Phú Yên được làm học trò Nguyễn Huệ là một niềm vinh dự cho gia đình, được mang lôgô Nguyễn Huệ trên ngực là niềm tự hào với các bạn học trường tư thục
***

       Cuộc đời đôi khi có những trường hợp không biết là đáng ghét hay đáng thương bởi “ lúc thì chẳng có ai, lúc thì vừa trai vừa gái”, thực vậy , sau thời gian cố gắng để thoát khỏi cô đơn, thoát khỏi quê mùa tôi phải nhiều vất vả mới dần thành người phố, nhưng hòa nhập được rồi thì lại gặp Phượng, cô bạn học cùng lớp ở quê nhà cũng được Cha Mẹ tìm cách cho về học trường lớn ở phố, về học cùng trường nhưng khác lớp, em nhỏ hơn tôi ba tuổi, thời ấy dù học cùng lớp nhưng hơn, kém nhau năm ba tuổi là chuyện thưòng, vì đó là hậu quả của trưòng lớp bị cháy, xóm làng bị xóa sổ bởi chính sách dồn dân… tôi cũng thuộc diện học nhiều năm một lớp thời tiểu học , sau này nghe nói cô giáo ở Tuy Hòa lên dạy các bạn tôi tuổi Tỵ mà anh lớp trưởng tuổi Ngọ, nghĩ lại chạnh lòng ghê . Phượng , với tôi em là một tiểu thư đúng nghĩa, em đẹp, ham học, nhà giàu ở “ bờ phố” nhưng đáng quí là em không kiêu hãnh . Tôi, con trai của thầy giáo dạy trường làng, nhà ở “bờ quê”, tôi chỉ cho phép mình xem em như một bông hoa đẹp, một nét tinh khôi của cuộc đời và luôn dặn lòng hãy đứng xa ngưỡng mộ để khỏi bị hụt hẫn và cũng để bảo vệ cái danh hiệu ” học giỏi nhất lớp” của mình

       . Cảnh “Tha hương ngộ đồng hương” đã đưa tôi và Phượng gần nhau hơn giữa thành phố rộng lớn và xa lạ này, những lúc nhớ nhà hoặc khi thấy lòng trống vắng tôi thường đến nhà trọ nói chuyện với em . Buổi chiều mùa Đông không mưa, trời âm u và lạnh khô, Phượng rủ tôi lên núi Nhạn chiêu đãi món ăn học trò mà quê mình không có , đó là sắn nước chấm muối ớt , luôn tiện trao đổi về bài học “ Hàn nho phong vị phú” và quan điểm “ Tri túc tiện túc” của Nguyễn Công Trứ để chuẩn bị làm thuyết trình mà em đã nhờ tôi trước đó vài ngày, thú thực hồi đó tôi chỉ ham học toán và giỏi toán, xem văn là môn phụ, nhưng với người đẹp mà ! phải chứng tỏ mình hơn hẳn kiến thức chứ, tôi đọc ngấu nghiến những tư liệu nói về nhà thơ nghèo và đầy thăng trầm này . Rồi kết quả cũng tốt, gác chuyện học lại chúng tôi nói về thực tại chiến tranh, về ốc đảo quê mình, về định hướng của nhau…nói cho có chuyện để nói chứ còn non choẹt trong cái xã hội bị chiến tranh thay đổi từng ngày biết gì mà định với hướng, ngôn ngữ của con mắt là chính . Ngoài xa, hướng Hòa Quang, Bình kiến tiếng súng thỉnh thoảng vọng về, Phượng nhìn lên lưng tháp cổ chỉ đôi chim đang rỉa lông cho nhau, em hỏi tôi “ theo anh đó là gì,tôi trả lời “đôi chim đang trốn lạnh và nghỉ cánh” em nhìn mắt tôi thật lâu rồi nói gọn lỏn “ NGỐC !” 

       Tết 1975, cái tết sau cùng của thời chiến tranh chúng tôi rủ nhau chơi Xuân ở bãi Dinh một khúc sông đẹp vùng Sông Ba hạ rất phù hợp cho picnic, có thác đổ phía trên, hai bên núi choài ra tận bờ, lòng sông có nhiều cồn cát sạch và đẹp được cây rù rì che phủ tạo thế giới riêng cho từng đôi nam nữ. Ăn trưa xong tôi và Phượng tìm nơi vừa mát vừa xa bạn bè để nghỉ, mấy năm qua chúng tôi mãi đứng bên cái ranh giới “ già bạn bè, non tình nhân” có lẽ là do tôi thiếu tự tin, nhiều mặc cảm và còn một nhiệm vụ lớn hơn là phải lấy cho được mảnh bằng tú tài vì nếu không thì bị xem như đứa con bất hiếu, tương lai sẽ là cầm súng gác cho người ta ngủ, còn Phượng, em là con gái mà !. Tôi mạnh dạn choàng tay qua vai Phượng nói trong hơi thở không bình thường

   - Vài tháng nữa nếu anh rớt tú tài, hoặc chút nữa mấy ông trên núi dẫn anh đi, thì anh sẽ tồn tại trong em được bao lâu

       Sắc mặt Phượng thay đổi nhưng em cũng trả lời nhanh

      - Sao anh nói chuyện bằng cấp với em, còn nếu sợ mấy ổng thì đến đây làm gì

       Tôi muốn nói “ vì em” nhưng lại thôi và chuyển sang cách nói khác :

      - Nếu như đời anh buộc phải đi qua những ngả rẽ vừa nói thì  đây là khoảnh khắc sau cùng , anh xin đổi sự phó mặc để được nụ hôn đầu đời nghe em 

      Phượng nhìn về phía xa:

      - Anh học giỏi nhưng NGỐC lâu quá 

       Nụ hôn đầu đời có dư hương như thác đổ được đổi bằng phiêu lưu tương lai, phó mặt thực tại
***



       Ba mươi năm sau tôi về Gài Gòn làm việc mục đích là dọn đường để vài năm nữa yên tâm đưa con về đây học đại học . Không ngờ những lời tôi nói với Phượng ớ Bãi Dinh trong cái tết sau cùng của tuổi học trò lại là sự thật . Tôi giã từ nhà trường thăng trầm theo sự nghiệp, bồng bềnh theo dòng đời, còn em lấy chồng, chỉ tiếc là cuộc chia tay không gặp được nhau, mà buồn hơn là mỗi người đều mang một sự hiểu lầm đi về một phía . Nghe nói em lấy chồng về thành phố được một thời gian dài rồi cơm không lành, canh không ngọt , đành phải chia tay, em về Sài Gòn đã mười năm rồi, tội nghiệp em quá, “ Hồng nhan đa truân, hồng nhan bạc phận” người xưa nói vậy, ngày em theo chồng tôi cố nén cái tiếc nuối và ích kỷ của mình để thực sự mừng em đã lấy được người chồng hơn tôi nhiều mặt, nhưng thực tế bài toán ngoài đời khác với sách giáo khoa nhiều quá : hai lần hai không phải là bốn . Ba năm ở Saigon tôi tìm em để nói lời chia sẻ của kiếp người và cũng để thanh minh cho nhẹ lòng nhau nhưng đều hoài công, có lúc kẹt đèn đỏ tôi nhìn rừng người mà lòng tự tuôn tràoChiều Saigon ngựa xe mắc cửi/ Em về đâu trong xuôi ngược dòng người/ Tinh mênh mông mà kiếp người hữu hạn/ Tình treo ta trên thập giá cuộc đời 



       Chiều Thu ở quê nhà, cơn mưa sang mùa mang về chút se lạnh xua đi cái oi bức nhiều ngày trước đó, khúc giao mùa dễ làm người ta thấy lòng khan khác, có lẽ ở tuổi tri thiên mệnh ta thường hoài niệm, thường hay tìm lại ký ức mình. Buổi chiều xuống nhẹ, tôi thấy lòng như nhớ nhung hay lo âu một cái gì đó không rõ ràng, tâm trạng pha trộn bâng khuâng và man mác, uống cạn bình trà nhưng vẫn chưa lý giải được, đành lấy cuốn nhật ký học trò ra đọc lại để giải tỏa hiện tượng tâm lý khác thừờng này, coi vậy mà có lý, lòng tôi nhẹ hẳn, hồn tôi ngược về tuổi đẹp nhất, mới đọc được vài trang đầu thì có điện thoại gọi đến : “ xin lỗi đây có phải là số máy của anh Diệp không ạ”- “Đúng rồi tôi là Diệp, xin lỗi chị là ai”- “ Nếu thu xếp được, mời anh tối nay khoảng bảy giờ đến cà phê Hà Đông ,rất mong được gặp, cố gắng nhé”, máy cúp đột ngột .Ai vậy? Giọng nói của người đàn bà miền Nam .Có lẽ nào mấy năm ở Saigon mình đã vô tình mắc nợ, thứ nợ không thể trả bằng tiền . Hay đây một trò ú tim v.v và v.v , tôi đặc ra nhiều tình huống để dự đoán nhưng chẳng chọn được cái nào

       Cà phê Hà Đông vào giờ cao điểm người đông như rừng, tôi rút điện thọai lục nhật ký số đã nhận buổi chiều nhưng chưa kịp gọi thì có em bé phục vụ của quán đến “ mời chú đi theo cháu”, đến lúc này thì lòng tôi thực sự lo âu, bụng bảo dạ “ chắc đây là điềm dữ rồi”, tôi theo em bé ra khu phía sau của quán thường dành cho khách lớn tuổi, thì ra … những người bạn học cùng lớp ngày xưa của tôi, gồm ba nam hai nữ, như trút được áp lực tôi bình tĩnh ngồi vào ghế chờ sẵn, chào bạn vài câu xã giao và châm điếu thuốc “ăn mừng” thì từ trong bóng tối phía sau một người đàn bà bước tới không nói năng gì đưa tay mời tôi bắt, trong ánh sáng đèn mờ chưa biết rõ đó là ai nhưng tôi cũng đưa tay đáp lễ vì tin vào những người bạn xung quanh mình, khi chúng tôi nắm tay nhau cả bàn đồng loạt vỗ tay, trời ơi…Phượng ! Tôi cảm thấy mình đứng không vững nữa , người cứ nóng lên…, tôi không thể ngờ gặp lại được, em đã biền biệt không về quê, không liên lạc với bạn bè dù chỉ bằng điện thoại từ khi hạnh phúc gia đình tan vỡ gần hai mươi năm rồi vì mặc cảm, ba năm ở Saigon em biết tôi cố tìm mà vẫn không chịu gặp thì làm sao về tại quê nhà trước bao nhiêu con mắt người thân quen tôi gặp được em, nhưng, đời là thế, tình cảm không phải như toán học, nó không có một qui tắc hay công thức nào cả, thậm chí nó còn ngược chiều với lý trí nữa.

       Khách trong quán thưa dần , bạn bè cũng tế nhị rút sớm, tôi và Phượng nói với nhau nhiều điều , từ chuyện vụng dại ngày xưa đến chuyện được mất từ khi bước vào đời, ba mươi lăm năm dồn lại một giờ, ai cũng muốn nói để phát tiết cho nhẹ lòng. Tôi thể hiện sự khâm phục của mình đối với em, em không ngã quị và luôn bồng con đi về phía trước, hành trình ấy em đã trả giá rất nhiều nhưng không để mất nhân cách , mất chính mình

       Tôi ôm Phượng vào lòng thì thầm “ nếu trên đời này có cuộc tình mà nụ hôn đầu tiên cách nụ hôn thứ nhì ba mươi lăm năm thì đó có phải là cuộc tình đẹp không”, em ngã vào lòng tôi chờ đón chút hạnh phúc muộn màng còn lại của đời người , tôi hôn lên má em mà nghe dòng nước mắt còn nóng, em hôn đáp lại kèm theo câu nói pha lẫn vui buồn “ NGỐC CỦA EM” đời đã xế rồi .

       Phượng đã về Saigon, bỏ lại quê nhà, mùa Thu và tôi . Tôi miên man suy nghĩ với khoảng cách thời gian giữa hai nụ hôn, khoảng cách hạnh phúc của cuộc tình tôi với em và khoảng cách phần đời còn lại của chính mình
                              -------------------

TIẾNG HÁT CỦA LAN HUONG

Vào lúc 5:13 Thứ Hai, 18 tháng 11 2013, Huong Lan thi LE <lanhuong1958@yahoo.com> đã viết:
gui anh bai nhac moi lam cho ban be nghe thu

Thứ Hai, 11 tháng 11, 2013

TẢN MẠN ĐỒNG QUÊ

   LỰC ĐIỀN
       Mùa hè, đưa đứa con  nhỏ về quê nội, cha con lang thang trên đường làng thăm hỏi bà con....Nông thôn giờ thay đổi quá, nhất là trên phương diện vật chất. Một câu hỏi của con làm mình ngạc nhiên và giật mình nhìn lại : Ba ơi, chú nông dân và anh lực điền ở đâu ?
      Ừ  à..., hôm qua đám giỗ nhìn qua nhìn lại không thấy bóng thanh niên, việc bưng bê phục vụ khách ăn đám giỗ cũng là mấy ông anh ông chú đã vượt tuổi hưu. Trai làng đã vắng bóng trên đồng ruộng, gái làng đã vắng bóng trên đường quê từ lâu lắm rồi....Lực điền và thôn nữ chỉ còn trong sách tập đọc ! Làn gió mát thổi qua  lũy tre xanh với tiếng kẽo kẹt giữa trưa hè hòa tiếng ru con chỉ còn trong sách tập làm văn  !
     Ừ  à..., mấy ngày rồi hình như không nghe tiếng mẹ ru con.... Trên đường làng chiều chiều nhiều bà già hoặc gần già bồng cháu nhỏ, nhiều đôi mắt buồn dõi về phương Nam, nơi con gái của bà và mẹ trẻ nhỏ ngày làm công nhân trong những công xưởng to vật vã, đêm thao thức nhớ con trong phòng trọ bé tẻo teo...
    Nông dân với thân hình chắc nịch gương mặt chất phát trên đồng ruộng đâu rồi ? Cô thôn nữ cắp giỏ đi chợ về cặp đường quê hai bên  lúa trổ đòng đòng...Chỉ thấy mấy ông lọm khọm trước tuổi không thấy ra đồng cũng chẳng thấy làm việc gì...Thương sao nhiều cụ bà móm mém ầu ơ ru cháu thay con ...
    Từ xế chiều đến tối, tiếng ca khàn khàn nhựa nhựa  từ dàn karaoke xóm trên hòa tiếng loa  rè rè...
    Ừ à..., Nông thôn thay đổi từng ngày, đường - điện - trạm xá - trường học...                 

                          

                

Thứ Tư, 6 tháng 11, 2013

CHUYỆN TÀO LAO - Truyện ngắn Đặng Tấn Phú




                                     CHUYỆN TÀO LAO
                                                              ( Gỉa đò ) hóng hớt chuyện tào lào
                                                                 Viết xong, đọc lại : Có lẽ nào ?


Chuyện của Linh:  Ngọc, em chồng tôi

Ngọc. em chồng tôi đến nhà chơi mang theo một tin tức, mà theo cô ấy là cực kỳ hiện đại vừa xảy ra. Chưa được nghe nói nên cũng chưa hiểu cái gì hiện đại, nhưng nhìn cô ấy đi ào ào từ cổng vào nhà, mái tóc vàng hoe phía trên, áo thun xanh hở rốn ở giữa và đôi giày đỏ phía dưới ống chân trần trắng nõn ló ra ngoài quần ống lỡ là đã thấy được màu...hiện đại rồi.
-      -  Chị hai biết hông, em vừa cùng đi với ba mẹ sắm đồ, ái chà chà… má chơi luôn bốn bộ hàng xịn nghen. Bữa nào chị về mà thấy má hổng hiện đại hơn mợ ba thì…
-          -    Tào lao, má còn trẻ lại lên thành phố sống thì phải khác chút đỉnh chớ - Tôi nạt ngang, sợ nó huyên thuyên rồi hổng chừng kéo tôi vào chuyện phê phán người lớn – Còn em, lúc nào cũng lấy mợ ba ra so sánh, đến tai cậu mợ thì sao ?
“ Chẳng thèm để ý đến câu nói của tôi, hai chân nhún nhảy đi qua mở tủ lạnh rồi đứng tréo chân dựa tường, một tay vén tóc, một tay cầm trái táo đỏ đưa lên môi…thấy hao hao hình ảnh nào đó trong poster hay quảng cáo trên truyền hình tôi đã xem ? – Bật cười về sự liên tưởng đó, tôi đến gần làm bộ tò mò hỏi:
-        -   Mà quần áo gì ? ai mua ?
-      -  Còn ai vào đây ! – Nó phấn khích hẳn lên sau khi tôi tỏ vẻ tò mò – Chị hai biết hông, em phải lôi kéo dữ lắm má mới đến chỗ shop quen của em – chắc là má sợ mắc ! Rồi em cùng nhỏ bạn em bán hàng ở đó phải trang bị lại cho má về xu thế ăn mặc ở bển…
“ Tôi cắt ngang, một phần vì sợ cái lối nói rề rà hay lên mặt làm người lớn của nó, một phần cũng tò mò…thiệt :
-       -   Cái gì mà dạy dỗ, trang bị ở đây ? Xu thế và ở bển là sao ?
-      -   Thì từ từ em nói – chị hai biết hông, em cứ tưởng tượng không có em thì cá gì em cũng cá là nhận tiền anh ba gởi về biểu sắm đồ , một trăm phần trăm là má lại ra chợ, lại áo dài nhung, quần tây…bà cố! – má mặc vậy là chết em, anh ba cũng…
-       -   E…hèm. Thôi nghen, chuyện này tui hổng muốn nghe à nha.
-     -  Vậy thôi, em kể chuyện mới tinh chưa bóc tem nè. Chị hai biết hông, kỳ này khác – Chính má đòi mua đồ tây, đồ đầm, áo vest nhẹ…tin tức cực kỳ chưa ?
“ Chắc để tôi tò mò thêm, do phấn khích nó đi nhún nhảy ra phòng khách theo kiểu ca sỹ  vừa đi vừa nhảy trên sân khấu, nó hát nhại giọng khàn khàn lời tự chế: Còn ba thì sao, còn ba thì sao và anh hai thì chi… hà há ha …là anh hai…hồ hô hố…
-      -   Thôi đi, mệt quá hà ! Sắp đến giờ đón bé Ti lại sốt ruột vì tò mò, tôi gắt – là sao hả Út ? đang nói chuyện quần áo lại có thêm anh hai ở trỏng, là sao ?
-      -   Anh hai phải đi với ba để mua đồ cho ba – nó nhấn từng tiếng một rồi ngừng một chút, giơ ngón tay lên cao lúc lắc – Đó là lịnh, là lịnh…của ba !
-     -  Hứ, anh hai mày đi mua ! từ sơ mi cà vạt tới quần ngắn quần dài biết mặc chớ biết mua hồi nào đâu mà đi mua cho ba – Mà sao hổng mua luôn với má, bộ Út hổng biết chọn hả ?
“ Nó làm bộ phụng phịu, nửa chừng lại cười nắc nẻ:
-      -  Ổng có chịu đâu, đứng một chút coi má với em chọn lưa thử đồ rồi đòi ra ngoài uống café chờ - nó lại cười - Ổng mắc cỡ ở chỗ đông đàn bà con gái hay sao đó! Trên taxi cự nự um sùm... nói nay mai đi với anh hai chớ sao. Em đòi xuống nhà chị chơi, ăn cơm rồi đi học luôn.
-       -   À, ra vậy. ..mà mới ra Tết làm gì sắm áo sắm quần liên tiếp vậy, hay là có đám nào muốn hỏi cưới cô út nhà này ? – Tôi nói giọng bỡn cợt để tạm chấm dứt câu chuyên – Út, coi nhà cho chị đi đón bé Ti, sau khi ăn cơm mình tiếp tục câu chuyện nghen, mà đến đây rồi chiều nay em đi học bằng cách nào ?
-       -   Yên chí đi, em của chị có tài xế riêng ! – Nó lại cười khúc khích, nói cà rỡn – Hai bánh thôi, khi nào có chồng chắc chắn phải là bốn bánh…
  “ Lúc nào tôi cũng sợ trễ giờ đón con, ra đường thì xe cộ ngày càng nhiều, đến cổng trường mắt cứ ngóng vô cổng tìm con nên ít để ý người khác. Hôm nay đến trường cũng lại đứng dưới lề đường nắng chang chang chờ đợi. Tôi thử nhìn chung quanh và bên kia đường là là một cơ sở của một trường đại học, vài nhóm con trai con gái tóc nhiều đứa cũng vàng vàng, quần đỏ áo xanh cùng xe cộ lố nhố túm tụm vào nhau cười nói ồn ào như chỗ không người. Tôi giật mình nghĩ không khéo mình già mất rồi, không chừng muốn đuổi theo kịp cái ...hiện đại của thanh niên đã là quá trễ, tuổi mụ của tôi năm nay mới hăm sáu chớ mấy !
“ Chồng tôi đã về nhà, anh đang ngồi trên bàn ăn nghe và nhìn Ngọc vừa nói vừa ra động tác thỉnh thoảng thêm tiếng cười ngắt câu. Tôi chuẩn bị thức ăn gần đó và nghe … gần đủ! Câu chuyện, là thế này: Cường, em chồng tôi sau nhiều năm định cư bên Úc, đã có vợ và cũng đã đưa vợ về thăm nhà chồng được vài lần, năm nay không về được vì vợ có bầu. Vài tháng nữa vợ chồng chú ấy sẽ có con đầu lòng nên muốn đưa cha mẹ qua bên đó, trước là đi chơi cho thỏa tuổi già,  cái từ thỏa tuổi già là trong thư ghi vậy, cô Út nhấn mạnh và nhắc lại – sau là có được sáu tháng để vợ chồng chú ấy phụng dưỡng cha mẹ được gần con gần cháu.
“ Chồng tôi có vẻ không vui, tôi thì cạn nghĩ nên cho rằng anh là con trai lớn mà biết việc hệ trọng này sau cùng do cô em út lắm chuyện nói lại, không ngờ anh hỏi Ngọc không phải là không có ý:
-         -   Khi ba má qua bên đó sáu tháng liền thì em tính ở đâu ?
-      -  Chời ơi – Cô kéo giọng ra – anh hỏi ngộ à nghen – thì em ở nhà đó chớ ở đâu, bộ anh nghĩ em còn nhỏ sợ ma không dám ở nhà một mình à.
-      -  Chính vì mày không còn nhỏ nữa, tao mới hỏi – Rối anh tư lự nói như để mình nghe – Không biết ba má sắp xếp làm sao chứ đám bạn bè đấy mà bỏ sổng một ngày còn mệt huống hồ nửa năm trời !
“ Ngọc vùng vằng đứng dậy, nó đang giận mà nói nhanh như súng liên thanh nổ:
-       -   Anh còn trẻ mà như ông già, lúc nào cũng chê bạn em ?Có đứa nào rách rưới, lang thang không nhà không cửa, không cha không mẹ không xe không pháo không học không hành không ? Anh nhìn nhận cái gì cũng khó khăn, xã hội tiến lên hiện đại hóa thì bọn em cũng tiến lên hiện…
-       -   Thôi cái hiện đại của cô đi … Chồng tôi cắt ngang không cho nó nói tiếp – Tôi hỏi cô sau ba năm lên đây đã học hành được gì chưa, nghĩ thêm được cái gì chưa ngoại trừ đua đòi bạn bè, quần áo, xe cộ và một mớ lộn xộn tiếng Anh, tiếng Nhật, tiếng Tàu mà cái nào cô cũng chỉ biết lõm bõm. Muốn đi nước ngoài thì ai cấm, nhưng sao không chịu học ? Rồi nay mai sẽ làm gì ? có lấy chồng dù Tây Tàu Mỹ Pháp thì người vợ nếu không có chuyên môn làm việc thì cũng có kiến thức cuộc sống chứ…
“ Nó hờn dỗi, trọng giọng đã có nước mắt:
-       -   Có một đứa em gái mà anh hổng hiểu, hổng thương, lúc nào gặp cũng mắng cũng chửi, anh ba đâu có vậy…
-       -   Ừ , thì anh ba mày! – Sau mười mấy năm cay cực ở xứ người, vài ba năm nay mới về được vài lần đều trong dịp Tết thì làm sao nó hiểu một phần về mày Anh nói chầm chậm buồn buồn – Nó xa gia đình nên thương thì để dành được đồng nào lại dồn dập bù trừ…nó mà biết sự thật về mày tao sợ nó hối hận vô tình làm mày hư đó !
-       -   Mẹ ơi, con đói bụng – Con bé phụng phịu đến bên tôi nói
-     -   Ừ, mẹ dọn cơm liền – Cô Út nè, phụ chị dọn cơm cả nhà ăn, chứ bé Ti đói muốn khóc nè, nó mà khóc thì Út phải đền kem đó !
    “  Hú hồn, may mà có bé Ti cắt ngang, nếu không với đà này không biết hai anh em còn cự nự tới đâu nữa. Bữa cơm không vui, ai cũng ăn lặng lẽ để theo đuổi ý nghĩ riêng mình. Sao lúc này mà tôi lại nghĩ được về câu chuyện áo quần ! chắc là tò mò…hiện đại. 
    “ …Chồng tôi đã đi làm buổi chiều, bé Ti cũng đã đi ngủ, chị em tôi tiếp tục câu chuyện còn dang dở. Thực ra thì Ngọc còn đang dỗi nên tôi mở miệng gợi chuyện…kiểu sành điệu mà tôi học mót trên …ti vi , gương mặt Ngọc thay đổi dần, rồi nói, rồi làm bộ thử quần áo, cười khúc khích hay trề môi chê bai tùy trường hợp. Nó độc diễn còn tôi thì há mồm nghe, càng lúc nói càng hăng cứ như là đang thuyết minh về một học thuyết mới về…sự ăn mặc, nói năng và tiêu dùng hiện đại để theo kịp và vượt lên chính mình …Rồi thỉnh thoảng điện thoại di động của nó lại nổi nhạc lên, nó điệu đàng móc từ túi quần ra, trả lời lần nào cũng như thể người nghe đang đứng trước mặt. Nó ra hiệu bằng tay, gương mặt biểu cảm, từ ngữ lạ lùng mà tôi hiểu được …rất ít. Bài học trực quan về cách ăn nói mà nó vừa thuyết cho tôi bây giờ thì tai nghe mắt thấy nên sinh động lạ kỳ.
   “  Khoảng xế chiều Ngọc leo lên một chiếc xe màu đen to như chiếc xuồng, thằng bạn của nó thì ngược lại nhưng tóc cũng hoe hoe, diện bộ đồ hơi giống con gái vù xe đưa đi học …Nhìn lại mình sau gần một ngày nghe cô em chồng nói chuyện, tôi phải thú nhận rằng chắc còn lâu lắm tôi mới học được một phần hiện đại. Chả lẽ nào cái đầu mình già hơn tuổi mụ hăm sáu quá rồi sao ?

“      " Bốn tháng sau. Cha mẹ chồng tôi trở về từ Úc sớm hơn dự định để cùng gia đình đón chú rể về tổ chức đám cưới cho Ngọc. Chồng của Ngọc là Việt kiều!
" Thiệt là con người hiện đại cộng với niềm tin sâu sắc cầu được ước thấy...




Chuyện của Chí : Lớp học chiều thú 7


    “ Lớp học nằm ở tầng hai, ánh nắng mùa hè tuy không thể chiếu thẳng vào phòng nhưng sự oi bức càng về chiều càng gay gắt. Cây quạt trần quay uể oải không tạo chút gió nào; Bên ngoài, hàng cây bị cắt cụt ngọn dành chỗ cho ba hàng dây điện kéo dọc theo hè phố. Gió không thể lọt qua nổi dãy chung cư bên kia đường cộng thêm sự ngột ngạt của khói bụi, mùi khét  của mặt đường nhựa hòa trộn lại bốc lên len vào từng chỗ ngồi.
   “ Trên cái bảng rất lớn sơn màu xanh đen bạc thếch bỡi bụi phấn lau không sạch, dòng chữ nửa nghiêng nửa thẳng “ CHƯƠNG VIII : BÀI TỔNG KẾT MÔN” Thầy giáo như lọt thỏm sau cái bàn gỗ to quá khổ bên cạnh bục xi măng rộng trước tấm bảng. Thầy đứng lên, đi qua đi lại sốt ruột vì phòng thiết bị chưa cho người mang micro lên. Thầy bước nhẹ, hơi ngập ngừng, mắt hướng về phía lớp tuy không nhìn vào ai, nửa như muốn bắt đầu bài giảng nửa muốn chờ…
   “ Bên dưới cả nam lẫn nữ đều nằm trong độ tuổi mà người ta thường gọi là …trong độ chín hay là trưởng thành đã lâu…Gương mặt và con người dù ảnh hưởng ít nhiều do mệt mỏi cũng toát lên vẻ đĩnh đạt của người đã và đang thành công. Cả lớp hôm nay đi học chắc gần ba mươi, cũng gần quá bán so với danh sách tên, số điện thoại di động và địa chỉ cơ quan mà trong lớp ai cũng có….Nhìn quanh, hình như không ai có bất cứ cử chỉ nào chứng tỏ đang sốt ruột như thầy, họ như đang cố chống đỡ cái nóng ập vào bằng cách bấm bàn phím nhắn tin cho ai đó, nhiều tờ báo lật nhẹ, tiếng nói chuyện rù rì từng nhóm ở cuối lớp.
   “ Không thể chờ, thầy bắt đầu bài giảng bằng tiếng nói khàn khàn với ngữ điệu đều đều nửa đọc nửa giảng. Không có tiếng bút cào lên mặt giấy ghi chép hay tiếng lật giáo trình dò theo lời đọc giảng của thầy, lớp học vẫn giữ được kỷ luật học tập bằng sự yên lặng như trước.  Thay đổi có chăng là vài tờ báo được chuyền tay nhau, giáo trình tiếng Anh cấp tốc  có người mở trước mặt, tiếng reo điện thoại của ai đó vừa cất lên bị tắt nghẹn thay bằng tiếng thầm thì…Mọi người cố chờ nghe tiếng chuông điện reo báo hết tiết học vang lên nhưng tiếng thầy đọc giảng vẫn kiên trì như cũ, lớp học cũng còn đủ từng ấy người nhưng sự oi bức tăng dần, vài chiếc khăn tay mệt mỏi đưa lên trán…
        “  Kiên khều nhẹ Ninh ngồi bên cạnh:
-              -    Vào tiết cuối rồi, anh nói đi
-              -    Chờ chút, đợi thầy nói xong đã
   “  Hình như cũng vừa hết bài chứ không phải thầy nghe tiếng của Ninh lớp trưởng nói, thầy ngưng tiếng với tay cầm ly nước trên bàn nhấp môi. Nhìn xuống lớp, ngữ điệu vẫn như cũ:
-           -   Vậy là bài tổng kết môn học tôi đã trình bày xong, các anh chị có hỏi gì tôi     sẽ trình bày thêm. Đây là buổi học cuối, thứ hai tuần tới sẽ thi hết môn, tôi     mong cả lớp sẽ làm được bài tốt và không ai phải thi lại.
    “  Có ai trong lớp cất tiếng :
-             -   Học hết sao thầy ?
-            -   Đúng vậy, tôi chủ trương học cái gì thì thi cái ấy, chỉ cần các anh chị học         hết theo giáo trình của tôi giảng là đủ qua môn này thôi mà.
   “  Ninh đứng lên, không vội vàng, đôi mắt đầy tự tin nhìn cả lớp và hướng về  thầy với giọng nói lễ phép:
-           -   Thưa thầy, em xin đại diện các bạn trong lớp trước là xin cám ơn thầy vì sự      tận tâm của thầy trong môn học này – Anh ngừng một chút, hướng tia mắt      từ nơi có  cái bàn to lớn thầy đang đứng lắng nghe đến dừng ánh mắt vào      cái bảng  có hàng chữ bài tổng kết môn – Sau là thú thật với thầy, bọn em      nói về chuyên môn thì cũng tàm tạm nhưng môn học của thầy dù đã học          nhiều lần trước kia sao giờ này cũng còn lơ mơ lắm, mong thầy thông cảm      giúp đỡ. - Rồi anh quay ra sau nhìn cả lớp, nói như thuộc lòng:
-                Tôi nói vậy, đúng không anh chị em ?
   “ Hệt như lúc nhỏ sau khi cô giáo gõ thước lên bảng tập đọc, cả lớp đồng      thanh :
-            -   Đúng quá thầy ơi, khó quá thầy ơi !
    “ Thầy giáo ngồi xuống, hắng giọng:
-            -   Các anh chị nói thế chứ môn học này đâu quá khó đến nỗi trình độ các anh      chị ngồi đây không làm được ? Có chăng anh chị tập trung nhiều vào              chuyên môn nên ít có thì giờ nghiên cứu môn học của tôi mà thôi !
   “  Cũng vẫn là Ninh đứng lên, làm động tác một phần gãi đầu hai phần  vuốt tóc thong thả nói:
-          -    Thầy nói vậy là không thông cảm cho anh chị em ở đây rồi, đi học thì phải        đảm bảo chỉ tiêu đề ra nên bọn này ngại rớt lắm. Còn thì giờ thì làm gì mà      có, thầy !  Không đi học thì đi làm và chiều về còn phải vác cần đi câu cơm      nữa thầy ơi (?) Cũng như lúc nãy. Anh quay ra sau nhìn cả lớp và nói như        hỏi:
-          -   Tôi nói vậy, đúng không anh chị em ?
-          -    Đúng quá thầy ơi ! thì giờ ít quá thầy ơi – Cả lớp trả lời như hát nhiều bè
-          -   Thôi được – Thầy cười nửa miệng – Các anh các chị dựa vào chương tổng          kết này mà học vậy, tôi ra đề nằm cả trong ấy đấy ! thế nhé…
        “  Cũng giọng nói khi nãy chen ngang:
-           -     Trời ! thầy nói như không !
       “ Ninh còn đứng đó, với vẻ điềm tĩnh từ tốn nói như anh đang đứng giữa         cơ quan mình:
-          -    Thôi thì thế này ; Thưa thầy, xin thầy giúp cho một vài tiết phụ đạo môn         học trước khi thi vậy
-         -    Anh nói dễ nhỉ ? Ngày mai là chủ nhật rồi , thì giờ các anh các chị ở đâu ra      và phòng ốc ở đâu ra mà tính chuyện phụ đạo ?
       “ Vẫn thế, Ninh quay nhìn cả lớp rồi nhìn thầy, miệng cười cười như quen           những chuyện nhỏ anh đã từng giải quyết.
-         -     Vậy là xong, coi như thầy đã đồng ý, về phòng ốc hay hội trường và thời          gian em sẽ phone lại cho thầy. Còn về anh chị em trong lớp chắc là có thì        giờ đến – Anh vung vẩy cái danh sách lớp – Tôi nói vậy đúng ý anh chị em        mình chứ ?
        "  Cả lớp lại đồng thanh:
-          -     Đồng ý quá thầy ơi !
       "  Tiếng chuông hết tiết học vang lên, thầy xách cặp bước xuống bục            giảng từ từ ra khỏi lớp
-         -    Anh Ninh ơi, hỏi thầy tính bao nhiêu để liệu mình còn tính với nhau và vô         danh sách chớ anh ? - cũng cái giọng phá đám khi nãy vang lên...
   "  Chắc là thầy không nghe bỡi điện thoại ai đó reo chuông hơi lớn !